BÁC HỒ BIẾT MẤY THỨ TIẾNG

     
*

Trong phiên bản lý lịch dự Đại hội nước ngoài Cộng sản lần sản phẩm công nghệ 7, bác bỏ đã ghi: biết các thứ giờ đồng hồ Pháp, Anh, Trung , Ý, Đức, Nga. Trong phiên bản lý định kỳ in sẵn bởi hai thứ tiếng Anh, Pháp: “Đồng chí biết mọi thứ giờ gì?”. Chưng đã viết bằng tiếng Nga để trả lời câu hỏi ấy, dưới ký tên bằng văn bản Nga (chữ V ngược và uI). Vì thế là rõ: ngay từ năm 1935, bên cạnh tiếng Hán, Pháp, Anh, Nga được coi là những ngữ điệu quốc tế phổ cập ra, bác còn biết cả giờ đồng hồ Đức với tiếng Ý cũng chính là hai đồ vật tiếng thế giới nữa.

Bạn đang xem: Bác hồ biết mấy thứ tiếng

Đang xem: chưng hồ biết từng nào thứ tiếng

Bác học tập tiếng Đức từ bao giờ?

Năm 1923, trên đường đi công tác, chưng tuy chỉ lép qua thành phố hà nội Bá Linh vào một thời hạn ngắn, bác bỏ vẫn học và học được tiếng Đức. Dịp học, chưng mua báo Đức nhằm tập đọc. Bác nói: “Tiền download một tờ báo dịp đó trải rộng ra bằng cả tờ báo!”. Bọn họ biết rằng hồi ấy nước Đức hiện nay đang bị nạn đói nghiêm trọng, lạm phát kinh tế tồi tệ. Theo Xanh-tơ-ni, một đơn vị ngoại giao Pháp thì hồi ấy sống Bá Linh, bác bỏ đã học xong xuôi phần cơ phiên bản của giờ đồng hồ Đức. Dựa vào biết các thứ giờ nên bác học tiếng Đức cũng nhanh và với câu hỏi dùng thường xuyên, với làm phản xạ nhậy bén mà sau này Bác có thể sửa vài chỗ bạn hữu phiên dịch không chính xác. Như khi sang thăm nước cộng hòa dân nhà Đức chẳng hạn, bác bỏ đến thủ thỉ với cả nhà em học viên thực tập sinh nước ta cùng các thầy cô giáo Đức. Đồng chí giỏi tiếng Đức duy nhất lớp được cử ra dịch. Bác giới thiệu có bạn hữu Bộ trưởng Bộ giáo dục đào tạo cũng mang lại đây, nhưng bạn bè ấy lại dịch thành bộ trưởng liên nghành Bộ Văn hóa. Bác bỏ đã chữa trị lại cho.

Còn nhớ gồm một lần, một nhà điêu khắc nước cùng hòa dân chủ Đức tỏ ý mong mỏi đắp tượng Bác. Nể lắm bác bỏ mới nhấn lời. Trong quá trình làm việc, bạn bè ấy bắt đầu biết Bác có thể nói rằng được các thứ tiếng, trong đó có giờ Đức. Công ty điêu khắc tài giỏi này thời gian đó mới thấy mình lãng phí, không điều tra nghiên cứu vớt kỹ thực trạng nên đã gửi phiên dịch sang.


Về đọc, bác cũng thành thạo. Khi đoàn nước ta đi dự Đại hội tiệc tùng, lễ hội thanh niên nhân loại ở Đức về, đang tự học quanh gò lửa thì bác bỏ đến. Một bạn đưa cho bác một lá thư dài bằng tiếng Đức. Đây là lá thư của một tù nhân binh Đức trong quân nhóm Lê dương bị bắt trong Chiến dịch biên thuỳ năm 1950. Do chế độ khoan hồng nhân đạo của chính phủ nước nhà ta cần anh được trao trả về nước. Bạn tù binh ấy hiểu rõ sự thật, trong thư, anh gửi tặng kèm Bác hình ảnh hai bà xã chồng, anh cung cấp thông tin là vk anh bao gồm mang, anh xin bác nhận làm phụ thân đỡ đầu đến đứa trẻ… bác dịch tức thì tức khắc mang đến mọi bạn nghe, dịch cho tới đâu ai nấy đều phá lên mỉm cười vui vẻ mang lại đấy…


*
Bác Hồ rỉ tai với người dân Liên Xô – Ảnh: bqllang.gov.vn

Như vậy là, giờ đồng hồ Đức tuy bác bỏ ít thực hiện và không được thuần thục bằng những tiếng Pháp, Anh, Nga, tuy nhiên nhiều người – kể từ đầu đến chân Đức – cũng vẫn bỡ ngỡ về vốn liếng sản phẩm công nghệ tiếng của Mác – Ăng-ghen này của Bác. V. Xan-bao, Ủy viên sở tại Ban thư ký Ủy ban Đoàn kết với nước ta của cùng hòa dân công ty Đức được chạm mặt Bác. Đồng chí cảm giác “một điều cực kỳ lạ là sau 37 năm – kể từ năm Bác vận động bên Đức – bác vẫn nói tiếng Đức một cách chủ yếu xác.

Về giờ đồng hồ Ý, cũng có thể có mẩu chuyện vui vui. Lúc còn hoạt động ở nước ngoài, trên phố đi công tác, Bác ghé thăm nước Ý. Đến biên giới, bọn cảnh giáp gác biên chống của lũ phát xít đã giở xem quyển “Tự điển kháng cộng quốc tế” dày khoảng 2 nghìn trang, đề tên tuổi những người cách mạng các nước từ vần A tới vần Z. Khi không thấy tên new của bác bỏ trong đó, chúng chào lễ phép: “Mời ông cứ đi!”. Cố kỉnh là chưng vào được nước Ý, địa điểm mà thanh nữ “hát rất hay”, “trong như tiếng chuông”. Bác đang đi tới cửa biển cả Náp-lơ, đi thăm núi lửa Vê-xu-vô, di tích lịch sử phố Pom-pê-i, tp. Hà nội Rom và đến tham dự buổi tiệc chợ Mi-lăng. Ở phía trên có một cái tháp cao, lên tháp xem phong cảnh xung quanh nên mua vé. Chưng đã chào cụ công cụ bà gác tháp và hỏi bằng tiếng Ý: “Sao cụ, đời sống nạm nào?”. “Ôi, khổ lắm ông ạ! Biết lúc nào sẽ dứt chế độ này!”. Rời Ý, bác đáp tàu Nhật quý phái Xiêm.

Về Xiêm (nay là Thái Lan), chưng lấy tên Thầu Chín, hoặc Chín Thầu tức thị ông già Trung Quốc. Chưng đóng vai một công ty báo Trung Quốc. Theo bằng hữu Lê khỏe mạnh Trinh, người xưa kia đang được bác bỏ dạy bảo, thì bấy tiếng “tổ chức kiều bào còn mắc bệnh thon hòi: Ở non sông người ta lâu nhưng tiếng Xiêm, chữ Xiêm cũng ko học, vì bằng hữu cho rằng không bao thọ nữa, ko đi quốc tế thì cũng về nước để tuyên truyền, vận động, chứ chẳng ăn đời làm việc kiếp ở khu vực đây. Khía cạnh khác, tình hình có không ít khó khăn, trào lưu trong nước bị khủng cha dữ dội, bạn bè thấy chi phí đồ phương pháp mạng còn đen tối”. Trước tình trạng ấy, bác bỏ chủ trương “làm đến quần chúng Xiêm có cảm tình với bí quyết mạng Việt Nam”, “xin phép cơ quan chỉ đạo của chính phủ Xiêm cho lập trường học cho trẻ em Việt kiều, khuyến khích mọi tín đồ học giờ Xiêm”. Thầu Chín cổ động mọi fan trong cơ quan bắt tay hợp tác cùng học chữ Xiêm; số tín đồ cùng học tập được mươi người. Lúc để chương trình, Thầu Chín đề ra trong thời gian đầu, từng ngày học 10 chữ, trong tương lai tăng dần lên. Mọi fan chê không nhiều đòi học những hơn.

Xem thêm: Soạn Bài Hoạt Động Giao Tiếp Bằng Ngôn Ngữ Tiếp Theo )


Thầu Chín chủ trương học tập 10 chữ thôi. Rất nhiều người nhận định rằng nhất định mình học được. Chưa đầy 3 tháng, Thầu Chín vẫn xem được báo chữ Xiêm, còn những người dân khác thì chỉ hăng hái, vồ vập cơ hội đầu, về sau dần dần “bữa đực bữa cái”. Kết quả, “chữ thầy lại theo thầy!”.

Lớp học tiếng Xiêm đề cập trên là lớp học không tính giờ có tác dụng việc, “lớp ko chuyên”, thì sức học tập như Bác đặt ra là đúng theo lý, đảm bảo an toàn thành công mà trí nhớ không xẩy ra suy yếu vì chưng học quá nhiều, quá khó trong một lúc, độc nhất vô nhị là vào thời hạn đầu. Sở dĩ bác bỏ học chữ, giờ đồng hồ Xiêm được cấp tốc và giỏi như vậy là nhờ mục đích cao đẹp tạo cho sự say mê, hào hứng, thái độ nghiêm túc kiên trì, tay nghề già dặn trong vấn đề học tiếng nước ngoài, cộng với sự hiểu biết thâm thúy về ngữ điệu của Bác.

Chính nhờ các yếu tố học tập đó mà trong quy trình học tập, rèn luyện, chưng Hồ mến thương của họ cũng đã cầm được tiếng Tây Ban Nha. Do thông thạo tiếng Pháp, tiếng Anh, bác học tiếng Tây Ban Nha chẳng khó khăn cho lắm. Rộng nữa, con người với “đôi bàn chân đã đi khắp cố giới” ấy, từng đặt chân lên các nơi nghỉ ngơi vùng châu mỹ La-tinh như Pa-na-ma, U-ru-goay… là hầu như nước nói giờ Tây Ban Nha, lại còn tới mức Tây Ban Nha nữa, thì chắc rằng cái vốn lắp thêm tiếng quan trọng đặc biệt đứng sản phẩm thứ cha về số tín đồ nói (sau giờ đồng hồ Hán cùng tiếng Anh) này của bác bỏ cũng không hẳn là quá không nhiều ỏi. Trước khi trúng cử Tổng thống nước cùng hòa Chi-lê, ông Xăn-va-đo A-gien-đê được gặp gỡ người tượng trưng cho tất cả dân tộc Việt Nam: chủ tịch Hồ Chí Minh. Vị bao gồm khách được chạm chán Bác này thanh minh niềm kính phục vô hạn về đức độ, khả năng của Bác. Riêng rẽ tiếng nước ngoài, xin trích ra đây một đoạn băng thu thanh cuộc thủ thỉ giữa Tổng thống cùng nhà báo Pháp Rê-gi Đơ-bray:

Đơ-bray: Đồng chí sài gòn rất đơn giản và giản dị trong giải pháp cư xử.

Chẳng đông đảo Bác nắm rõ tiếng Hán, Pháp, Anh, Nga nhiều hơn biết cả tiếng nói của những dân tộc nữa. Nhằm mục tiêu thực hiện mang lại lý tưởng cao đẹp mắt của mình, bác chẳng nằn nì hà, ngần ngại điều gì. Một mặt, chưng học giờ đồng hồ Hán, Pháp, Anh, Nga… là hầu như thứ tiếng nước ngoài có ý nghĩa “thế giới”, “quốc tế” của nó, mặt khác đề nghị thiết, chưng cũng học cả một vài lắp thêm tiếng ít được sử dụng trên thế giới như giờ Xiêm, Tiệp và đầy đủ thứ tiếng của các dân tộc ít fan sống trên bờ cõi Việt Nam, chỉ lưu lại hành bên trên vài vùng nhỏ tuổi hẹp nhưng mà thôi. Ở Viện kho lưu trữ bảo tàng cách mạng chúng ta còn giữ được cây bút tích bác bỏ học tiếng Tày hồi sinh sống Việt Bắc. New về Pác-Bó, chẳng bao lâu, bác đã nói được giờ Nùng nghỉ ngơi “quê hương máy hai” của bác bỏ (người Pác-Bó nói giờ Nùng). Chẳng các thế, bác còn để một bài bác hát bởi tiếng Nùng rồi dạy dỗ dần mang lại các đồng minh ở chung quanh. Đó là “Bài hát thiếu hụt niên cứu quốc hội” theo một điệu dân ca Nùng, một số trong những câu dịch ra tiếng tởm đại ý như sau:


Thiếu niên ta làm việc trong cứu vớt quốc hộiPhải học để cứu giúp nước nhàTheo người lớn tiến công Tây đuổi NhậtTa tự cứu giúp lấy ta…

Bác đi hầu hết các tỉnh miền núi ở phía Bắc. Bác bỏ lên vùng cao tương tự như xuống vùng thấp, thân quen biết không ít địa phương. Nhiều khi vào một bản, dân chúng quây quần lại, lúc thì chưng nói giờ đồng hồ Kinh, lúc lại nói giờ Tày, Nùng… tiếng quê hương của các dân tộc không nhiều người. Bác bỏ thường khuyên nhủ cán bộ miền xuôi lên công tác miền ngược cần được học giờ địa phương, nếu không như vậy thì “nửa câm nửa điếc”, “khó thân cận quần chúng”. Bác nói: “Người tởm lên miền núi công tác làm việc phải học mang đến được tiếng dân tộc. Không học tiếng dân tộc, bà con bảo chống mặt lại mang đến thuốc nhức bụng, vậy là căn bệnh chẳng khỏi mà gồm khi gây nguy hiểm chết fan nữa”, “Người dân tộc này buộc phải học tiếng nói của một dân tộc của người dân tộc khác để hiểu biết nhau rộng và trong tương lai nếu đi công tác ở vùng không phải dân tộc mình, cũng làm cho được việc giỏi hơn”.

Xem thêm: Công Nghệ 12 Bài 3 Trang 102, Câu 3 Trang 102 Sgk Công Nghệ 12

Biết bao nhiêu đồng chí nhờ vâng theo lời bác bỏ mà đạt được chiến thắng trong công tác, vừa tốt chính trị trình độ chuyên môn lại vừa giỏi tiếng dân tộc bản địa (hoặc tiếng Kinh), bức tốc đoàn kết, giúp sức nhau, thuộc dắt nhau vươn lên, vươn mãi. Và chính bác cũng là hiện thân của đoàn kết, nguồn gốc của mọi chiến thắng – đoàn kết dân tộc, câu kết trong nội bộ từng dân tộc, giữa các dân tộc cùng với nhau, giữa những dân tộc ít người với dân tộc bản địa nhiều người, liên minh giữa nhân dân ta cùng với nhân dân cố kỉnh giới.

(Lược đề cập theo Lê Khánh Sơn, bác Hồ với giờ nước ngoài, NXB Tổng phù hợp Sông Bé, 1990)