Ừ Tôi Yêu Ả Phần 6

     

Ôi Chúa ơi! chết choc tiệt gì cầm này? “bạn quen thuộc trong tù?” vậy là cô đã từng là tù nhân sao?

Đông vẫn lợt lạt như tín đồ vô hồn, tín đồ mềm nhũn, run rẩy, cô ta quan sát tôi nhưng góc nhìn như đang quan sát vào không gian vô định. Tôi ôm chặt cô ta vào lòng một dịp lâu thật thọ tôi lưu giữ nổi khắc ấy là bao lâu. Ko kể trời mưa rào rào, nước mưa bắn hết qua hành lang cửa số ướt rục rịch trên sô pha, tôi dìu nhẹ cô ta ngồi vào mẫu đôn nhỏ tuổi rồi ra đi phía cửa ngõ sổ đóng cửa lại thì cô ta bảo:

“_Anh cứ để cửa mở đi, cho mát!”


“_Mưa ướt không còn nệm rồi…”

“_Kệ, em mong mỏi ngắm mưa một lát…”

Tôi ngồi trên mẫu ghế ướt ấy, trở về nhìn cô ta. Một vẻ tí hon guộc, ước ao manh, chán sống bao vây lấy cô ta. Thiếu hiểu biết nhiều sao tôi gồm cảm tưởng rằng nếu như tôi bong khỏi căn chống này thì cô ta đã chết. Bao nhiêu thắc mắc trong tâm tôi nhảy ra.

Bạn đang xem: ừ tôi yêu ả phần 6

“_Sao cô lại có tác dụng vậy?”

“_Anh có bao giờ chán sinh sống không?”

“_Chỉ tất cả lũ điên mới lần chần quý trọng cuộc sống đời thường của mình!”

“_Chắc thế!”

Một câu vấn đáp huề vốn, tôi cũng chẳng hiểu ra làm sao.

“_Cô đã nên ăn những gì chưa? Uống thuốc chưa?”

“_Em nhà hàng siêu thị rồi!”

“_Cô sống ngơi nghỉ đây 1 mình à?”

“_Không! Em sống với người tình!”

Câu vấn đáp làm tôi chột dạ. Người bọn bà này thật biết cách làm bạn ta ngạc nhiên.

“_Người tình cô đâu rồi?”

Im lặng.

Vậy là tôi tự suy luận, tín đồ tình cùng cô ta mâu thuẫn, fan tình bỏ đi, cô ta từ vẫn. Thiệt điên rồ, sao lại hoàn toàn có thể chết vị tình cơ chứ?

*

Vậy là tôi từ bỏ suy luận, tín đồ tình và cô ta mâu thuẫn, fan tình vứt đi, cô ta từ vẫn. Thiệt điên rồ, sao lại có thể chết do tình cơ chứ? (Ảnh minh họa)

Video đang HOT


“_Nếu anh đi, em đã không khi nào gặp anh nữa…”

Cái tai quái gì cầm cố này? Cô nghĩ tôi với cô là người tình chắc? tuy vậy tôi rất hy vọng nhưng cô có khi nào cho tôi cơ hội đâu! giờ đồng hồ cô lại nói như thể tôi cùng cô thân trực thuộc lắm rồi, là sao? Vậy cô lại đi đâu? nghịch trò ú tim cùng với tôi cứng cáp thú vị lắm yêu cầu không?

Tôi chỉ ý muốn hỏi lại cô ta như thế, không hiểu biết sao tôi lại quan trọng nói được gì. Hoặc do nói và nghĩ vốn là hai phạm trù không giống nhau nên bầy ông luôn được ca tụng là trầm lặng chỉ vị nghĩ nhiều hơn nói.

Tôi tảo lại, để tay lên bờ vai run rẩy của cô ý ta, chú ý cô ta và ráng hiểu coi cô ta vẫn nghĩ gì? Đông cúi phương diện xuống rồi nói như thở, giọng vơi nhẹ, cất cánh bay:

“_Em sợ hãi hắn trở về đây giết thịt em…”

“_Ai? fan tình của cô ý sao?”

“_Hắn là các bạn em quen trong tù…”

Ôi Chúa ơi! tử vong tiệt gì nắm này? “bạn thân quen trong tù?” vậy là cô đã có lần là tù đọng sao? Sao loại giọng thú tội của cô ấy nó dịu nhẹ, nó cất cánh bay, tôi còn tưởng cô là đái thư khuê những đang thỏ thẻ mẩu chuyện tình diễm kiều nào đó đến tôi nghe? Cô thiệt là biết cách giết fan từ trường đoản cú mà…

“_Cô từng đi tù đọng sao? bởi tội gì?”

Đông rời khỏi phía cửa sổ, mưa vẫn rào rào, từng giọt hắt vào bạn cô ta nhưng cô ta vẫn im lìm đứng đó.

“_Có mọi chuyện chẳng hay ho gì…”


im lặng. Cô ta luôn quản lý thời gian khi mặt tôi. Phù hợp nói thì nói, thích im re thì yên lặng, và tôi cứ đi theo câu chuyện của cô ta một bí quyết vô thức.

“_Anh bao gồm sợ lúc nghe em nói cụ không?”

Cô gái ơi, tôi sợ cô ngay từ phút đầu tôi chạm chán cô rồi, cái ánh nhìn sâu thăm thẳm khó đoán của cô khiến cho tôi đã tất cả dự cảm chẳng lành rồi…

“_Ai cũng có thể có những khó khăn của riêng bản thân mà, nếu cô không mê thích nói thì không phải nói!”. Tôi đồng cảm với sự éo le của cô ý ta.

“_Người lũ bà hôm anh chạm mặt ở khách sạn, đó là vợ của hắn!”.Đông quay trở lại nhìn tôi, góc nhìn sầu bi của cô ý ta khiến cho tôi cảm thấy căn chống thật ngột ngạt.

Một mớ rối rắm mà cô ta bung ra khiến tôi thấy thật hỗn loạn, nhưng bởi sự logic của bản thân mình tôi lại chuẩn bị xếp làm sao để cho dễ hiểu: cô ta chạm mặt người tình trong tù, kế tiếp quay lại với nhau, vk hắn biết được, dằn mặt cô ta , hắn quay lại với vợ, cô ta cắt tay từ bỏ vẫn.

Ôi cái cuộc sống này, sao mà tréo ngoe, nhiễu nhương đến vậy, những quan hệ của phiên bản thân mà lại không thể làm chủ được thì đâm nguồn vào luyến ái làm cái gi cho thiệt thân? Thật, các cảnh đời thiết yếu ngờ…

“_Hôm em chạm chán anh sống Thái Lan, thực tế là em hứa hẹn anh ta ngơi nghỉ đó, nhưng mà phút cuối em ko muốn chạm mặt nữa.”

*


Cô ấy vứt tôi đi, trong một sự tưởng ngàng (Ảnh minh họa)

Vậy là cái thằng “tôi” đây, khi không lại rơi vào trúng một mẩu truyện “tình-đời” đầy ngang trái, chỉ do cái phiên bản năng nơi bắt đầu của bầy ông nhưng mà giờ tôi sắp thành một gã chuyên gia tâm lý hiểu rõ sâu xa chuyện đời…Ôi trời!

Tôi chú ý đồng hồ, đã sẵn sàng đến giờ đồng hồ tôi nên đi. Chú ý cô ta xanh rờn và tuyệt vọng thế kia, tôi không đành lòng.

Xem thêm: Anh P Và Chị H Yêu Nhau - Tình Huống :Anh T Và Chị H Yêu Nhau Được 2 Năm

“_Tôi buộc phải đi Đà Nẵng, tốt là cô đi với tôi đến yên tâm?”

Cô ta nghĩ gì không rõ, đôi mắt lại quay ra cửa sổ.

“_Em vẫn mệt…”

“_Vậy tôi chấm dứt việc tôi vẫn quay về,có lẽ cô không nên ở đây.! Đợi tôi về tôi đang thu xếp địa điểm ở new cho cô, giờ đồng hồ thì ở đi, chớ nghĩ đến những chuyện ko vui nữa, giỏi cô ra một hotel nào kia ở tam hóng tôi về được không?”

“_Em sẽ ở đây chờ anh về!”

“_Chậm tốt nhất là ngày kia, chờ tôi nhé!”

Tôi đến mặt và hôn dịu lên trán cô ta, thật lạ lùng! ngay cả khi cô ta thổ lọ cùng với tôi bao kín động trời về cô ta nhưng mà tôi tự nhiên không thấy phản bội ứng gì. Bình sinh tôi rất ghét những người dân phụ nữgiang hồ, hoặc quá khứ bất minh, hoặc có quan hệ quá rắc rối. Lúc này tôi sẽ ôm trong tâm địa một người lũ bà đầy tinh vi như thế, mà lại tôi lại ko có cảm giác ác cảm,. Thậm chí còn sự mến thương trỗi dậy trong tôi nhiều hơn, tôi lại ước ao che chở cho cô ta những hơn…

Công bài toán lằng nhằng rộng dự kiến vì chưng gã đối tác đột ngột bị trễ chuyến cất cánh do bão. Thời tiết mùa này thật cực nhọc chịu, dù là ở miền nào thì cũng khiến cho tất cả những người ta bức bí, ngột ngạt, lại thêm bao điều vẩn vơ vào đầu, tôi chỉ từ biết lao vào quá trình mà quên đi phần lớn thứ băn khoăn ấy.


Tôi điện thoại cảm ứng thông minh cho Đông để báo tôi đã về trễ một ngày, vì các bước và tiết trời bão bùng nhưng lại cô ta ko nghe máy. Thiếu hiểu biết cô ta làm gì? Nhắn từng nào tin cũng ko thấy vấn đáp lại càng khiến cho tôi thếm rối ruột sợ cô ta dại dột thêm lần nữa. Định gọi cậu tài xế bảo đến nhà coi sao dẫu vậy lại nghĩ xa hơn đề nghị đành thôi…

Cuối thuộc thì cơn lốc chết tiệt ấy cũng tan, chỉ hơn một giờ đồng hồ đeo tay là tôi đã có mặt tại Hà Nội. Theo bội phản ứng tự nhiên và thoải mái của một gã có nhân tình hay là 1 điều gì đo tương tự, tôi lại kêu tài xế mang tới khu tập thể màu kim cương cũ kĩ ấy.

Cánh cửa im lìm sau khi tôi gõ đỏ cả mu bàn tay. Điện thoại thì “thuê bao ko liên lạc được…” không hiểu nhiều cô ta đi đâu nữa…

Tôi sẽ trong cơn bục bội vị những chuyện không đâu vào đâu thì bà cụ mặt phòng lân cận thò cổng output hỏi:

“_ Cậu tên là gì?”

Tôi lag cả mình, nhưng vẫn vờ điềm tĩnh:

“_Dạ, con cháu tên Hoàng!”


Bà cụ lấn sân vào nhà làm cho cái nào đấy rồi nhìn tôi qua khe cửa, thò tay đưa tôi bì thư:


“_Cô Đông gửi đến cậu loại này!”

Tôi mở lá thư bằng phương pháp xé toạc một cái.

” Em đi rồi, bởi anh thất hứa với em. Bởi em lưỡng lự đổ lỗi đến ai nữa. Xin lỗi vị đã làm phiền anh vì chưng tất cả, em thật là con bầy bà xứng đáng chết. Vk anh thương hiệu Huyền nên không? Cô ấy cho đây kiếm tìm anh ngay sau khoản thời gian em đi…em cũng trù trừ vì sao nữa? Xin lỗi anh vày tất cả, chẳng gồm gã bọn ông làm sao đối xử giỏi với em như anh, họ chỉ đến chơi nhởi với em và coi em như một nhỏ điếm…”

Theo Khampha


Vợ tan vỡ nợ, tôi muốn ly hôn nhằm yên thân

Nếu tôi ko ly hôn, tôi và những con rất nhiều khổ vì chưng cảnh hằng ngày có bạn đến bên đòi nợ.

Có thể mọi tín đồ cho tôi là người thực dụng, thời cơ và tê mê tiền nhưng quan sát tương lai của hai người con tôi lại quan yếu nào có tác dụng khác được. Tôi thực sự thương vợ, nhưng con tôi cần phải có một cuộc sống tử tế để các cháu khôn lớn. Nhưng mà cứ mặt một người vợ như cô ấy, tôi dám chắc chắn là các con tôi ko có cuộc sống đời thường tốt. Chính vì như thế mà tôi ý muốn ly hôn.

Tôi lấy vợ năm 27 tuổi. Mặc dù tuổi còn trẻ cơ mà tôi cũng có chút tài sản nhất định do các bước của tôi tương đối ổn định. Vợ tôi là bạn phụ nữ cũng được ăn học và có máu làm cho giàu. Cô ấy rất tàn khốc và khỏe mạnh trong chuyện làm ăn uống kinh tế. Khi new cưới, tôi thấy điều đó là ưu thế vì nó thể hiện con bạn cô ấy siêu năng động. Mà lại rồi, khi cô ấy dấn thân kiếm tiền bằng mọi thủ đoạn nhưng lại ko toan tính kĩ thì tôi bắt đầu thấy kia thực sự là 1 mối họa.


Tôi có 3 đứa con, trong các số ấy có 2 con cháu là sinh đôi. Sau nhì lần sinh nở, các con ngày một lớn, tài chính của gia đình tôi không thể "mạnh" như lúc trước được nữa. Khoác dù công ty chúng tôi vẫn còn chút tiền huyết kiệm, cùng với lương hai vợ chồng đi làm cho cũng không đến nỗi ko nuôi nổi các con nhưng bà xã tôi cũng vẫn khôn xiết cay cú. Cô ấy nghỉ làm, quyết định ra bên ngoài làm tởm doanh.

*

Vợ tôi là người thiếu nữ mạnh mẽ và ham giàu (Ảnh minh họa)

Công việc của cô ấy tôi không vắt được. Mỗi lần tôi hỏi thì cô ấy nói cô ấy xuất sắc nghiệp thạc sĩ khiếp tế, lại không phải trẻ em mà tôi cứ tra khảo. Tôn kính vợ, không thích can thiệp quá sâu vào chuyện làm nạp năng lượng của cô ấy, tôi cũng chỉ kể nhở vợ nên cẩn thận. Từ đó, bà xã tôi có tác dụng ăn, bán buôn gì, lời lãi bao nhiêu 1 mình cô ấy hoạch tính.

Thế rồi đùng một cái cô ấy đổ vỡ nợ. Tôi không hiểu nhiều cô ấy làm cái gi mà lại cho nông nỗi đó. Chỉ biết là số tiền mà lại tôi phải mang đi trả nợ che cho cô ấy đang ngốn hết cục bộ số vốn tích cóp bấy lâu nay của hai bà xã chồng. Ngoài nạp năng lượng nhà với một ít sót lại do vài tháng lương cách đây không lâu tôi huyết kiệm, cửa hàng chúng tôi gần như trắng tay. Vào khi các con tôi vẫn tuổi ăn, tuổi lớn.

Xem thêm: Bài 74 75 76 Trang 106 Sgk Toán 8 Tập 1, Bài 74 Trang 106 Toán 8 Tập 1


Tôi tưởng sau lần đó, cô ấy thấm thía không đúng lầm của mình mà giới hạn lại, chịu đựng tìm kiếm một các bước làm công ăn lương làm sao đó. Mà lại không, cô ấy đậy tôi đi vay anh em tiền để gia công ăn phục thù. Cùng kết cả, không hiểu là bởi vì cô ấy không thống kê giám sát hay bởi vì số đen đủi mà cô ấy lại thất bại lỗ. Số tiền nợ nần lên đến con số khôn cùng kinh khủng. Tôi hoàn toàn mất kỹ năng chi trả góp vợ.

*

Giữa thời điểm vợ chạm mặt chuyện nguy nan cơ mà tôi ly hôn liệu có hung ác quá không? (Ảnh minh họa)

Giờ là thời gian tôi do dự chuyện ly hôn. Không hẳn tôi bội bạc tình, bạc nghĩa mà tôi sợ còn sống phổ biến thì bố con tôi còn khổ bởi cô ấy. Tôi định ly hôn, một mình cố gắng nuôi dạy các cháu bắt buộc người. Nếu như tôi không làm vậy, vẫn sống thuộc vợ, nhị vợ ông chồng còng lưng trả nợ mỗi tháng số tiền cơ mà cô ấy vay mượn mượn thì cũng chết. Tôi không tồn tại năng lực để bỏ ra trả, còn những con tôi thì có lẽ ai nuôi?

Tôi nghĩ chẳng thà giờ tôi ly hôn, thì cuộc sống thường ngày của ba con tôi bắt đầu yên ổn. Có thể các cháu không được vui vẻ như trước kia nhưng mà ít ra là lặng ổn. Các cháu sẽ không phải chịu cảnh mỗi ngày có fan đến đơn vị đòi nợ, chửi bới người mẹ mình. Nhưng lại nghĩ đi, suy nghĩ lại, tôi thấy có tác dụng vậy sao màtuyệt tình với vợ quá. Nếu như tôi và các con ra đi, chắc chắn cô ấy gần như mất tất cả, không thể biết bấu víu vào ai?

Tôi phải làm thế nào đây?

Theo Khampha


“Nghe vk nói “bậy” tôi ghê bị tiêu diệt đi được” Anh Tiến ngán ngẩm chia sẻ về chuyện vợ đột nhiên thích... "nói bậy" trên giường. Đôi khi, chị em mong muốn "đổi gió", muốn tạo thành những điều mớ lạ và độc đáo cho vận động chăn gối. Nạm nhưng, không hẳn sự chuyển đổi nào cũng là tốt vì đôi khi họ tạo nên những thói xấu khi lên giường. Cùng lắng nghe trung khu sự...